Friday, November 26, 2010

Things that make my life worth living

Another year is going away. I was experiencing a horrible day today and felt completely empty and hopeless when I got home this evening. First thing I did was to have a little text with my boyfriend, sharing is caring (lol hope he wont get annoyed because of too much sharing). Then I spent time on thinking. I looked back. Then I came up with listing the most joyful things that keep me on feeling alive.

1. Answering the phone with smile on my face and happy voice.
2. My manager seats next to me holding my hands while I feel terribbly scared.
3. Dealing with ridiculous jackass on the phone, putting them on hold, then swearing #$%^&*&.
4. Getting back to them and keep on being nice.
5. They say thanks to me and happily hang up (most unlikely to happen).
6. When I talk to my admirer - Andi and learn nice new things :).
7. Buddying up with my co-workers and received positive feedbacks.
8. Going to work and knowing that Im going to have fun because Im working with awesome people.
9. Everything about the beach.
10. Crying with Canon when I wanna cry.
11. Making beautiful and tasty coffee.
12. Eating good food.
13. Cooking my own dinner and thinking like: "omg, did I just make those food!! That was delicious"
14. Akon and BEP when taking shower.
15. Harry Potter and Milk Tea.
16. Raining and a cup of coffee or hot tea under the blanket.
17. Watching a movie and feel like Im living on it.
18. Waking up really late after a hell of crazy night.
19. Having No work muahaha
20. Making a dog scared of me.
21. Singing with my highest tone lol
22. Going insane.
23. Laughing for no reason.
24. People think Im crazily mad.
25. Then laughing at them.
26. Thinking about the same thing, looking at each other and brusting into laughing without saying a word.
27. Making people laugh!!!
28. Dancing like noone's watching.
29. Thinking less and just do it!
30. Living without planning. Predictable things are boring.
31. New clothes.
32. Dress up.
33. Feeling pretty.
34. Smelling good and knowing it.
35. Being happy and feeling endlessly high.
36. Taking nice pictures.
37. Ice-creammmmmmmm
38. Seeing the one I love.
39. Feeling loved.
40. Having presents!!!
41. Hearing the song I love for after a long time.
42. Turn on my music and my roomates like it too.
43. Making eye contact and receiving one back and smileeeee.
44. Reading or hearing something really beautiful.
45. Peeing after holding a long time.
46. Taking a bath.
47. Knowing Im not the only one.
48. Doing well in the exam.
49. Observing others going crazy on the deadline day hehe.
50. Knowing something that no else does.
51. Feeling special.
52. Being the *Best*
53. People I dont remember recognizing me.
54. Having loads of money.
55. Going home.
56. People calling at midnight to wish me a happy birthday
57. Sweet text :">
58. People coming over without noticing.
59. Surprised party - planning or having one.
60. Getting drunk.
61. Knowing I did the right things.
62. Doing something special and nice to my boyfriend.
63. Being wicked.
64. Going to school, seeing friends, chatting and sleeping in class.
65. Being in the car with music on.
66. Night drive.
67. Kissing.
68. About to leave and the other was like "no hug?"
69. Going to my friend's house and feeling like Im at my house.
70. Feeling like my friend's moms are also my mom.
71. Surprising my mom with nice present for her.
72. Being with my boyfriend.
73. Sleeping with my boyfriend.
74. Hands in hands with him.
75. Taking pictures together.
76. Teasing my brother.
77. Facebooking with A2 and just letting memories recall.
78. Be myself.

Monday, November 8, 2010

Wake me up when January ends



Tmr is another 9th. Do you remember?

Wednesday, September 29, 2010

Khi Trang 20!

Nghĩ mà thấy nhanh ghê!

Loay hoa loay hoay con cũng đã 20.

20 năm... Lần đầu tiên trong lịch sử, Bố thân yêu nhắn tin chúc mừng sinh nhật con :)). Chắc một phần cũng nhờ Mẹ đốc thúc, nhưng như thế là quý lắm rôi Mẹ nhỉ.

Con chẳng hề có chút cảm xúc gì trong ngày sinh nhật của mình, cũng chỉ là một ngày khác trên trang lịch. Điều buồn cười là người yêu và bạn bè con thì cứ cuống quýt hết cả lên. Con nhận được thiệp chúc mừng sinh nhật; được bạn bè mua tặng 1 cái bánh sinh nhật thật dễ thương, chúng nó còn hát bài happy birthday cho con nghe và nhảy múa như một lũ khỉ; người yêu 15.oookms ở xa lúc nào cũng cố gắng quan tâm tới con, anh ấy còn gọi điện hát mừng sinh nhật cho con nghe... Con sẽ ghi lại những khoảnh khắc tí tẹo ấy vào bộ nhớ lịch sử cho đến cuối đời.

Trong một ngay mang tính lịch sử như vậy thì tốt nhất là nên ra ngoài và làm điều gì đó mang tính xã hội hơn. Đi ăn là một lựa chọn khá thông minh. Ít ra là nhu cầu bản thân được thỏa mãn và đóng góp tài chính vào sự vươn lên của cộng đồng.

Buổi chiều và tối trôi qua lặng lẽ và bình thản. Một ngày nữa lại trôi qua...

Đặt chân đến Sydney cũng đã 1 năm rưỡi...

1 năm rưỡi kể từ ngày nhà ta bước vào một trang mới của cuộc sống, 1 năm rưỡi kể từ ngày con đi xa thật xa khỏi vòng tay của Bố Mẹ. Mà thật ra cũng ko phải lần đầu tiên, con xa Bố Mẹ lần đầu từ khi con còn học cấp 2 nhỉ Mẹ nhỉ. Những ngày tháng sống một mình, con đã khám phá, trải nghiệm, thấm thía và học hỏi được nhiều bài học, những giá trị đích thực của cuộc sống...

Cũng như Mẹ, bản thân con cũng đã từng lo ngại cái bản tính bướng bỉnh và ngang ngạnh của mình sẽ là một trở ngại trong hành trình kiếm tìm sự chững chạc để quản trị cuộc đời của riêng mình. Nhưng may mắn thay số phận đã ko quá khắc nghiệt với con Mẹ àh. Bằng sự nhận thức của tuổi đôi mươi, nền tảng giáo dục của gia đình và sự trợ giúp của Bố Mẹ con vẫn đang và sẽ sống tốt ...

Mẹ biết không, con đã từng khao khát được rời xa vòng tay của Mẹ, ánh mắt của Cha. Con đã từng muốn được tự do bay nhảy, vùng vẫy trong sự tự do của riêng mình. Giờ đây con đã đạt được nó. Cuộc sống tự lập của con cũng ko đến nỗi tệ, có rất nhiều điều thú vị và con chìm trong những cân nhắc. Có nhiều lúc, rất nhiều, con mệt mỏi khi phải đối mặt với quá nhiều khía cạnh, quá nhiều con người khác nhau, cả những quy tắc sống và cả những thói đời bạc bẽo. Cuộc sống tự lập mang đến cho con đôi chút khái niệm cơ bản về nhìn nhận con người, về lòng biết ơn khi nhận được sự giúp đỡ hay sự tỉnh táo để nhận ra sự đố kỵ và lợi dụng. Cuộc sống tự lập mang đến cho con một khát vọng mãnh liệt được hoàn thiện mình, để không ai khinh và một động lực để con phấn đấu thật nhiều trong học tập. Và Mẹ ơi, giá trị đồng tiền, sức lao động là bài học lớn nhất giúp con hiểu được thế nào là bươn chải, thế nào là mưu sinh ...

Có những lúc con chỉ muốn hét lên cuộc sống sao mà nặng nề quá, nhưng con lại cảm thấy tự xấu hổ, đây là cuộc sống mà con đã chọn, con phải có trách nhiệm với chính mình. Vậy thì hãy đón nhận. Chẳng có gì mà dễ dàng phải ko Mẹ? Mỗi sáng thức dậy với cái laptop, những bữa cơm một mình, những ngày mệt nhoài trở về nhà cũng diễn ra trong sự cô quạnh. Im ắng đến ngột ngạt. Cái gì rồi cũng sẽ quen, sự tĩnh lặng vẫn đang bầu bạn với con mỗi ngày. Hôm nọ chat với ông nội, ông bảo con càng ngày càng chững chạc và trông con rất điềm đạm hihi. Con thích lắm, vì như thế có nghĩa là con đã cứng cáp hơn trong mỗi bước đi. Con tự tin vào bản thân hơn. Có những nỗi buồn, con tự tìm cách vượt qua; có những cạm bẫy, con biết đường né tránh... Và đâu đó, lòng trắc ẩn và nhân ái trong con cũng đang được nuôi dưỡng hài hòa bên cạnh sự nhạy bén và kiên quyết trong suy nghĩ.

Con sẽ còn tiến xa phải ko Mẹ?

Nhưng cho dù con là ai đi nữa thì con cũng rất nhớ gia đình mình. Con yêu thích cuộc sống tự lập, ko phải vì tự ái mà là vì nó là như thế. Con biết con ko cô độc, còn có những người thật sự yêu quý con ở bên con. Sự giáo dục của Bố Mẹ sẽ là nền tảng cho đạo đức và nhân cách của con, để con có thể ngẩng cao đầu nói mình là ai, mình từ đâu đến và mình đang đứng ở đâu trong cái xã hội này, để Bố Mẹ tự hào về con, để tạ ơn cho những người đã đối xử tốt với con, với gia đình mình và để sự đố kỵ trong người nào đó ngày càng tăng để họ sống với nó mỗi ngày.

Con không biết sau này con sẽ làm gì, nhưng con chắc chắn sẽ là một người tốt Mẹ ạh.

Saturday, September 18, 2010

Đêm


Đêm về. Nhẹ bẫng.

Mấy nay Sydney nhiều gió lắm. Mình thích cái cảm giác se se lạnh làm người ta ko thể cưỡng lại nỗi nhớ. Cứ ban ngày là nắng rực rỡ, chiều lại lao xao gió. Thoang thoảng trong gió mùi của đất, mình cứ nghe đâu đó tiếng trống thùng thình. Àh sắp trung thu rồi.

Tự dưng đâm ra nhớ Sài Gòn.

Friday, September 17, 2010

Có những niềm vui giản dị như sự tự nhiên của cuộc đời

Dạo này cuộc sống vô vị quá. Ko lớp học, ko assignments, ko exam, ít gặp bạn bè, thỉnh thoảng đi làm... Phải chăng đó là cuộc sống sau khi tốt nghiệp? Nếu thế thì chắc nhảy lầu bây h cho xong. Àh mà ko, lúc đó chắc còn Phúc nữa mà, vậy để mình ráng sống XD

Sống cuộc sống như vầy nên mình ít nhìn vào gương hẳn. Sáng nay dậy lật đật nhìn vào gương, bộ dạng trông cũng khá ổn, mấy cái mụn là hệ quả ko thể tránh khỏi của kiếp cú, rửa mặt sạch sẽ sau một giấc ngủ mộng mị mà mình chẳng còn nhớ được tí gì. Loay hoay cả một buổi sáng với sự bệ rạc trong từng ý nghĩ. Đọc thơ Nguyễn Phong Việt thay vì ăn sáng, làm như ổng viết thơ cho mình vậy mà đọc đến đâu thấm đến đó. Cứ thế ngồi đọc thơ từ web này sang web khác, từ bài này sang bài khác, mặc thời gian trôi... Đến lúc giật mình lại thì đã là 4h chiều.

Đi về nhà tắm rửa, rồi tranh thủ dọn dẹp lại cái phòng thân yêu thì cũng là 6h. Dạo này mình sống rất bình thản, mọi thứ cứ tà tà mà trôi qua, có phải mình đã già rồi ko? Chỉ có người già mới có thể lãnh ngộ được sự bình thản mà thôi (mẹ nói thế mà mình mong ko phải thế). Cuộc đời mình bây h chìm trong sự chờ đợi và từ chối. Chú Phong Việt bảo: "Chờ đợi một nụ hôn mà nếu phải đánh đổi, bất cứ điều gì cũng can tâm". Câu thơ có cao siêu quá ko mà mình chả hiểu được. Chẳng lẽ chú chờ đợi cả một đời chỉ để đổi lấy một cái hôn? Và đến 80% là thương hại?... Chú vẫn tin vào một tình yêu trong sáng, ko vẩn chút bụi trần? Nếu chú muốn thế, chú có thể yêu cháu :)). Và câu thơ của chú vẫn ko hiểu được. Ôi may quá, thế là mình vẫn còn trẻ.

Tối nay chị Quỳnh làm phá lấu và bánh tráng trộn :X. Nghĩ đến thôi là thấy thích rồi.
Chuẩn bị ra giúp chị thôi.Một ngày nữa lại sắp trôi qua :)

Có những niềm vui giản dị như sự tự nhiên của cuộc đời.

Monday, September 13, 2010

Zi Lin Goh


Dear Mich,

Firstly, Im sorry for the late post, it has been 3 days since your actual birthday passed. But it's always better late then never. I was writing this note for you on my fone when I was waiting or buses or trains or somewhere that I could seat and chill.

Ok, Im out of excuses,let's start...

Hmm, we knew each other 1 and a half years ago when orientation was on. I noticed you first because you were late and sit right behind me. You looked very weird at first cause u didnt talk to anyone as well as you were seating by yourself. I knew your existence but we didnt really talk until there was a lady wearing high heels and wasnt able to walk so fast. And that lady was embrassedly me :">. I bet you were laughing at me right hon :)). Then you started talking to me lol. What a start! And then yea, bang, and we getting along very well.

Until now, I have to admit you are the one that I talked to a lot! I without shame can tell you every little thing going on in my life such as people that I like or dislike, tell bitchy about people that I hate, complain when Im annoyed or pissed off, cry to when I feel miserable. You're always there to listen to me patiently, explain for me even though in fact Im your elder sister. There was only you. You, elephant, who knows the most of my Sydney's life; about how suck I am; about what drink I love, what music I listen; or piss off when I swear or do unhealthy-thing,...


You and me can laugh over anything. I shared my ambitions and dream jobs and future plans with you and you have never laughed at it. You dont know how much that means to me babe :). And thank you for sharing your troubles with me.


About crazy 4, I bet if you werent there, crazy 4 cant be completed for sure. You're the main element of our spirit. If you werent there, Im for sure would have ignored 2 boys and just gone for myself. But fortunately you, again, are always there :). And I really appreciate that.

Finally, Michelle I just want you to know that you're the precious friend of mine. I dont know when I will be gone but wherever I might go, I wont never forget you, my friend, my sister, my little girl. That was my pleasure to be friend with such a great person like you. Much to express but only simple wish will simply tell my concern. I wish you would have a long and very happy life.

Lots of Love.

Wednesday, September 8, 2010

08.09.10

Remember 2 days ago, I was happy and excited like I was dealing estacy when my dream hotel called me up for an interview.

I have been looking toward it for a week already.

Did not sleep well last night made me a bit tired include the fact that I was running rush due to sleepy problem.

By the moment I stepped on the hotel entrance, I could feel my blood running through my veins all the way from head to toes. Waiting for the Human Resource Manager was like gonna take forever when it was actually only 5 minutes.

After asking me 20 bloody questions, we shaked hands and farewell.

I swear to God, I felt totally fail. Getting out of the hotel and I talked to myself "oh my god they are not gonna hire me". Then I cant help but to text Michelle up. Call me when u get home babe, I need to talk to someone so bad...

Cause that was just ... brought me all the way down.

And now, I should go to bed, to forget about the beautiful sunshine out there.

And forget the world.