Monday, February 28, 2011

2 days left



I'm running out of time.

Saturday, February 26, 2011

Lần cuối.

"Đen và Trắng", tên quán cũng dứt khoát như: "yêu hay không yêu". Chúng tôi ngồi đó, à không anh với tôi ngồi đó, vai kề vai, cùng nhìn về một huớng. Tôi không nói một lời.
Tôi không thích nói dối.

....

Tôi muốn dứt khoát mối tình này dù tôi còn yêu nhiều lắm.
Thế rồi chỉ vì một cái nắm tay thật chặt với vỏn vẹn ba chữ "Anh yêu Em" anh thì thầm tối hôm đó mà lòng tôi lại xuyến xao...
Bao nhiêu công sức kìm nén tình cảm, công sức vùi anh sâu 3 tấc trong tim sụp đổ chỉ trong một khoảnh khắc.
Để đổi lại đuợc gì?
Àh, để giờ đây tôi ngồi đây. Chênh vênh.
Một trái tim tan vỡ. Một bàn tay cô đơn. Những cái nhìn hụt hẫng...
Hụt hẫng vì ba từ "Em yêu Anh" giờ đây chỉ như một lời nói gió thoảng, không trọng luợng, không ý nghĩa.
Một tình yêu thật đẹp. Đã chết.
Đêm nay tôi tự bảo tôi, không thù hận, không buồn bã.
Rồi tôi sẽ lại yêu, mãnh liệt như lần đầu đó...

Sunday, February 6, 2011




I wish my boyfriend would run after me if Im running away from him.

I wish my boyfriend would think for my pride and be the one that makes the first move.

I wish my boyfriend would come to my house without any notice, just to say hello to me.

I wish my boyfriend would pick me up for a date and drive me home, not the other way around.

I wish my boyfriend could know about what I am wishing for.

And if it works out, some day I will treat my husband better than a King.

Friday, November 26, 2010

Things that make my life worth living

Another year is going away. I was experiencing a horrible day today and felt completely empty and hopeless when I got home this evening. First thing I did was to have a little text with my boyfriend, sharing is caring (lol hope he wont get annoyed because of too much sharing). Then I spent time on thinking. I looked back. Then I came up with listing the most joyful things that keep me on feeling alive.

1. Answering the phone with smile on my face and happy voice.
2. My manager seats next to me holding my hands while I feel terribbly scared.
3. Dealing with ridiculous jackass on the phone, putting them on hold, then swearing #$%^&*&.
4. Getting back to them and keep on being nice.
5. They say thanks to me and happily hang up (most unlikely to happen).
6. When I talk to my admirer - Andi and learn nice new things :).
7. Buddying up with my co-workers and received positive feedbacks.
8. Going to work and knowing that Im going to have fun because Im working with awesome people.
9. Everything about the beach.
10. Crying with Canon when I wanna cry.
11. Making beautiful and tasty coffee.
12. Eating good food.
13. Cooking my own dinner and thinking like: "omg, did I just make those food!! That was delicious"
14. Akon and BEP when taking shower.
15. Harry Potter and Milk Tea.
16. Raining and a cup of coffee or hot tea under the blanket.
17. Watching a movie and feel like Im living on it.
18. Waking up really late after a hell of crazy night.
19. Having No work muahaha
20. Making a dog scared of me.
21. Singing with my highest tone lol
22. Going insane.
23. Laughing for no reason.
24. People think Im crazily mad.
25. Then laughing at them.
26. Thinking about the same thing, looking at each other and brusting into laughing without saying a word.
27. Making people laugh!!!
28. Dancing like noone's watching.
29. Thinking less and just do it!
30. Living without planning. Predictable things are boring.
31. New clothes.
32. Dress up.
33. Feeling pretty.
34. Smelling good and knowing it.
35. Being happy and feeling endlessly high.
36. Taking nice pictures.
37. Ice-creammmmmmmm
38. Seeing the one I love.
39. Feeling loved.
40. Having presents!!!
41. Hearing the song I love for after a long time.
42. Turn on my music and my roomates like it too.
43. Making eye contact and receiving one back and smileeeee.
44. Reading or hearing something really beautiful.
45. Peeing after holding a long time.
46. Taking a bath.
47. Knowing Im not the only one.
48. Doing well in the exam.
49. Observing others going crazy on the deadline day hehe.
50. Knowing something that no else does.
51. Feeling special.
52. Being the *Best*
53. People I dont remember recognizing me.
54. Having loads of money.
55. Going home.
56. People calling at midnight to wish me a happy birthday
57. Sweet text :">
58. People coming over without noticing.
59. Surprised party - planning or having one.
60. Getting drunk.
61. Knowing I did the right things.
62. Doing something special and nice to my boyfriend.
63. Being wicked.
64. Going to school, seeing friends, chatting and sleeping in class.
65. Being in the car with music on.
66. Night drive.
67. Kissing.
68. About to leave and the other was like "no hug?"
69. Going to my friend's house and feeling like Im at my house.
70. Feeling like my friend's moms are also my mom.
71. Surprising my mom with nice present for her.
72. Being with my boyfriend.
73. Sleeping with my boyfriend.
74. Hands in hands with him.
75. Taking pictures together.
76. Teasing my brother.
77. Facebooking with A2 and just letting memories recall.
78. Be myself.

Monday, November 8, 2010

Wake me up when January ends



Tmr is another 9th. Do you remember?

Wednesday, September 29, 2010

Khi Trang 20!

Nghĩ mà thấy nhanh ghê!

Loay hoa loay hoay con cũng đã 20.

20 năm... Lần đầu tiên trong lịch sử, Bố thân yêu nhắn tin chúc mừng sinh nhật con :)). Chắc một phần cũng nhờ Mẹ đốc thúc, nhưng như thế là quý lắm rôi Mẹ nhỉ.

Con chẳng hề có chút cảm xúc gì trong ngày sinh nhật của mình, cũng chỉ là một ngày khác trên trang lịch. Điều buồn cười là người yêu và bạn bè con thì cứ cuống quýt hết cả lên. Con nhận được thiệp chúc mừng sinh nhật; được bạn bè mua tặng 1 cái bánh sinh nhật thật dễ thương, chúng nó còn hát bài happy birthday cho con nghe và nhảy múa như một lũ khỉ; người yêu 15.oookms ở xa lúc nào cũng cố gắng quan tâm tới con, anh ấy còn gọi điện hát mừng sinh nhật cho con nghe... Con sẽ ghi lại những khoảnh khắc tí tẹo ấy vào bộ nhớ lịch sử cho đến cuối đời.

Trong một ngay mang tính lịch sử như vậy thì tốt nhất là nên ra ngoài và làm điều gì đó mang tính xã hội hơn. Đi ăn là một lựa chọn khá thông minh. Ít ra là nhu cầu bản thân được thỏa mãn và đóng góp tài chính vào sự vươn lên của cộng đồng.

Buổi chiều và tối trôi qua lặng lẽ và bình thản. Một ngày nữa lại trôi qua...

Đặt chân đến Sydney cũng đã 1 năm rưỡi...

1 năm rưỡi kể từ ngày nhà ta bước vào một trang mới của cuộc sống, 1 năm rưỡi kể từ ngày con đi xa thật xa khỏi vòng tay của Bố Mẹ. Mà thật ra cũng ko phải lần đầu tiên, con xa Bố Mẹ lần đầu từ khi con còn học cấp 2 nhỉ Mẹ nhỉ. Những ngày tháng sống một mình, con đã khám phá, trải nghiệm, thấm thía và học hỏi được nhiều bài học, những giá trị đích thực của cuộc sống...

Cũng như Mẹ, bản thân con cũng đã từng lo ngại cái bản tính bướng bỉnh và ngang ngạnh của mình sẽ là một trở ngại trong hành trình kiếm tìm sự chững chạc để quản trị cuộc đời của riêng mình. Nhưng may mắn thay số phận đã ko quá khắc nghiệt với con Mẹ àh. Bằng sự nhận thức của tuổi đôi mươi, nền tảng giáo dục của gia đình và sự trợ giúp của Bố Mẹ con vẫn đang và sẽ sống tốt ...

Mẹ biết không, con đã từng khao khát được rời xa vòng tay của Mẹ, ánh mắt của Cha. Con đã từng muốn được tự do bay nhảy, vùng vẫy trong sự tự do của riêng mình. Giờ đây con đã đạt được nó. Cuộc sống tự lập của con cũng ko đến nỗi tệ, có rất nhiều điều thú vị và con chìm trong những cân nhắc. Có nhiều lúc, rất nhiều, con mệt mỏi khi phải đối mặt với quá nhiều khía cạnh, quá nhiều con người khác nhau, cả những quy tắc sống và cả những thói đời bạc bẽo. Cuộc sống tự lập mang đến cho con đôi chút khái niệm cơ bản về nhìn nhận con người, về lòng biết ơn khi nhận được sự giúp đỡ hay sự tỉnh táo để nhận ra sự đố kỵ và lợi dụng. Cuộc sống tự lập mang đến cho con một khát vọng mãnh liệt được hoàn thiện mình, để không ai khinh và một động lực để con phấn đấu thật nhiều trong học tập. Và Mẹ ơi, giá trị đồng tiền, sức lao động là bài học lớn nhất giúp con hiểu được thế nào là bươn chải, thế nào là mưu sinh ...

Có những lúc con chỉ muốn hét lên cuộc sống sao mà nặng nề quá, nhưng con lại cảm thấy tự xấu hổ, đây là cuộc sống mà con đã chọn, con phải có trách nhiệm với chính mình. Vậy thì hãy đón nhận. Chẳng có gì mà dễ dàng phải ko Mẹ? Mỗi sáng thức dậy với cái laptop, những bữa cơm một mình, những ngày mệt nhoài trở về nhà cũng diễn ra trong sự cô quạnh. Im ắng đến ngột ngạt. Cái gì rồi cũng sẽ quen, sự tĩnh lặng vẫn đang bầu bạn với con mỗi ngày. Hôm nọ chat với ông nội, ông bảo con càng ngày càng chững chạc và trông con rất điềm đạm hihi. Con thích lắm, vì như thế có nghĩa là con đã cứng cáp hơn trong mỗi bước đi. Con tự tin vào bản thân hơn. Có những nỗi buồn, con tự tìm cách vượt qua; có những cạm bẫy, con biết đường né tránh... Và đâu đó, lòng trắc ẩn và nhân ái trong con cũng đang được nuôi dưỡng hài hòa bên cạnh sự nhạy bén và kiên quyết trong suy nghĩ.

Con sẽ còn tiến xa phải ko Mẹ?

Nhưng cho dù con là ai đi nữa thì con cũng rất nhớ gia đình mình. Con yêu thích cuộc sống tự lập, ko phải vì tự ái mà là vì nó là như thế. Con biết con ko cô độc, còn có những người thật sự yêu quý con ở bên con. Sự giáo dục của Bố Mẹ sẽ là nền tảng cho đạo đức và nhân cách của con, để con có thể ngẩng cao đầu nói mình là ai, mình từ đâu đến và mình đang đứng ở đâu trong cái xã hội này, để Bố Mẹ tự hào về con, để tạ ơn cho những người đã đối xử tốt với con, với gia đình mình và để sự đố kỵ trong người nào đó ngày càng tăng để họ sống với nó mỗi ngày.

Con không biết sau này con sẽ làm gì, nhưng con chắc chắn sẽ là một người tốt Mẹ ạh.

Saturday, September 18, 2010

Đêm


Đêm về. Nhẹ bẫng.

Mấy nay Sydney nhiều gió lắm. Mình thích cái cảm giác se se lạnh làm người ta ko thể cưỡng lại nỗi nhớ. Cứ ban ngày là nắng rực rỡ, chiều lại lao xao gió. Thoang thoảng trong gió mùi của đất, mình cứ nghe đâu đó tiếng trống thùng thình. Àh sắp trung thu rồi.

Tự dưng đâm ra nhớ Sài Gòn.